Đã yên ấm bên vợ con mà không buông tha cho tôi

Đã yên ấm bên vợ con mà không buông tha cho tôi

Tôi chọn im lặng, vì biết mình chỉ là kẻ thứ ba dù đôi khi cũng buồn tủi, anh về với vợ đẹp con ngoan nhưng anh đe dọa nếu tôi quen ai anh ta sẽ giết người đó và tự tử.

Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình khá giả nhưng từ nhỏ đã biết tự lập. Tôi đi học bằng chính thực lực của mình, không hề dựa dẫm vào gia đình. Tốt nghiệp đại học tôi có công việc ổn định, sau đó lập gia đình được hai tháng thì nhà chồng bắt tôi nghỉ làm, từ lý do đó chúng tôi đã chính thức chia tay. Gia đình chồng tuy giàu có nhưng mẹ chồng quản lý tất cả, vì vậy tôi không đồng ý nghỉ làm.

Sau khi ly dị tôi đã gặp anh, người mang lại cho tôi niềm vui. Ban đầu tôi cũng rất giữ khoảng cách vì biết anh có gia đình, chẳng quan tâm anh mấy, còn anh vẫn theo đuổi tôi như điên dại. Dần dần không hiểu sao tôi lại có tình cảm với anh, rồi chúng tôi lén lút qua lại. Vợ anh phát hiện mối quan hệ của chúng tôi, để bảo vệ gia đình anh đã chuyển chỗ làm việc. Số phận thật trớ trêu, sau đó một tháng tôi biết mình có bầu. Gia đình tôi biết chuyện, mẹ ép tôi bỏ cái thai, tôi vì muốn có con nên nói có chết cũng không phá thai.

Cha mẹ từ tôi, anh chị em coi khinh nhưng tôi vẫn cố gắng đi làm dù cực khổ để có điều kiện sinh con. Gần sinh tôi vẫn tự khiêng nước, giặt quần áo, lúc ốm đau chỉ có một mình, tôi khóc vì tủi thân, còn anh chỉ gọi điện hỏi thăm được vài câu. Trong công việc tôi đã giúp anh nhiều, đi làm cực khổ để có tiền dành dụm đưa anh làm ăn, hy vọng anh lo tốt cho vợ con anh. Tôi cũng mong anh quan tâm đến mẹ con tôi một chút thôi nhưng khó quá.

Anh luôn đăng hình gia đình hạnh phúc trên mạng xã hội, tôi mang bầu mà nhìn nghẹn ngào. Tôi biết chẳng hay ho gì khi tâm sự như này nhưng xin mọi người hiểu, không phải ai làm vợ bé đều xấu xa. Tôi đã sinh con, một bé trai kháu khỉnh. Anh tuy về với vợ, không chăm lo cho mẹ con tôi nhưng vẫn còn có ý định với tôi, anh bảo tôi đi nước ngoài thì được, còn nếu ở Việt Nam mà quen ai anh sẽ tìm tới giết người đó rồi tự tử. Tôi nghe mà lạnh người.

Đến giờ tôi thật sự không hiểu tại sao lại yêu anh, sống khổ sở để sinh con cho anh như thế. Hiện tại con trai tôi đã được 3 tháng tuổi, cha mẹ đã tha thứ cho tôi và ông bà đang ở với cháu. Tôi đi làm sớm vì muốn lo đầy đủ cho con. Với anh tôi thấy thất vọng lắm nên đã quyết định chấm hết từ lâu, vậy mà anh cứ tìm kiếm, quỳ lạy van xin. Tôi sợ lắm, mong mọi người cho lời khuyên nên làm gì với anh?

Tâm sự của độc giả có tên Hảo.

Chia sẻ cùng độc giả:

Cảm ơn bạn gửi tâm sự đến với chúng tôi.

Bạn nói rằng bạn là người độc lập có lẽ chỉ đúng ở đoạn đầu thôi nhưng đoạn sau chúng tôi thấy không giống với độc lập chút nào cả, có rất nhiều cách giải quyết bạn có thể thực hiện nhưng có lẽ điều cản trở duy nhất là tình yêu bạn dành cho người đàn ông ấy vẫn còn. Sức mạnh tình yêu có thể biến người độc lập thành người phụ thuộc và nhút nhát vậy sao.

Bạn hãy mạnh mẽ buông tha cho chính mình. Nếu cứ tiếp tục người khổ đau chỉ có bạn, bố mẹ bạn đau lòng, con bạn bị tổn thương, vợ và con của anh ấy cũng không đáng bị khổ đau. Lấy đứa con làm niềm hạnh phúc. Bạn có thể đi đâu đó cho khuây khỏa, việc anh ấy quấy rối bạn còn có vợ anh ta và công an có thể can thiệp nên không khó giải quyết đâu.
Chúc bạn có nhiều niềm vui để quên đi những muộn phiền của quá khứ.

TuThuoc24h.net