Thiền định và đích đến tầng sâu trong tâm thức

tập thiền cũng 3 năm rồi, tâm cũng yên tĩnh, nhưng sao tôi vẫn còn những tính chất xấu tiềm ẩn không hết. Tâm đã yên thì các tính xấu nằm ở đâu, tôi thắc mắc..

Sau khi ngồi thiền xong mọi người kéo ra sảnh khách ngồi uống trà. Có lẽ hương vị của thiền còn đọng lại nên ai cũng yên lặng nhẹ nhàng. Vài người đứng lên chào ông Hải ra về, vài người vẫn ở lại. Ông Cảnh lên tiếng trước:

- Anh Hải à, tôi để ý thấy điều này, ngày nào mà tôi làm được việc thiện gì đó, thì y như rằng hôm đó tôi ngồi thiền tâm dễ yên hơn. Rõ ràng giữa thiền định và việc phúc thiện có liên quan với nhau. Các bạn có thấy vậy không ạ?

Bà Tuyền gật gù nói:

- Tôi thấy cái này lâu rồi, nên ngày nào cũng tìm một việc thiện mà làm. Việc phúc thiện nuôi dưỡng thiền định.

Ông Cảnh nói:

- Tôi về đây tập thiền cũng 3 năm rồi, tâm cũng yên tĩnh, nhưng sao tôi vẫn còn những tính chất xấu tiềm ẩn không hết. Tâm đã yên thì các tính xấu nằm ở đâu, tôi thắc mắc mãi.

Ông Hải nói:

- Tâm yên nghĩa là tâm bớt suy nghĩ thôi. Các ý nghĩ đó chỉ là bề mặt của tâm thức, còn bề sâu bên trong vẫn chứa đựng nhiều tình cảm, bản năng, khuynh hướng, quan điểm, chủ trương mà ta cất chứa từ lâu. Ai mà thấy tâm mình yên rồi chủ quan là sai lầm, lúc nào đó sẽ bị vấp ngã phạm lỗi tê tái luôn.

Tâm yên bên ngoài chứ bên trong vẫn còn ích kỷ, hiếu sắc, tham lam, hơn thua, tự ái đủ thứ. Muốn phá được những tính xấu bên trong thì ta có hai cách. Một là dùng hành động tốt để uốn nắn nội tâm bên trong. Hai là dùng tâm nguyện tốt tự răn nhắc mình mỗi ngày. Cứ dùng hai cách này lâu ngày thì các tánh xấu tiềm ẩn sẽ bớt dần.

Khi các tánh xấu bên trong bớt nhiều thì ta mới lắng tâm vào định sâu hơn nữa. Còn trạng thái tâm yên như hiện nay chỉ là bề mặt cạn mà thôi.

Mọi người im lặng chiêm nghiệm. Lát sau ông Cảnh nói:

- Thưa các bạn, tôi là người Công giáo. Khi học thiền anh Hải có đưa ra 6 nguyên tắc, một nguyên tắc cuối là tôn kính những bậc có khả năng tĩnh tâm sâu xa. Tôi thì tôn kính Chúa, nhưng không biết khả năng tĩnh tâm của Chúa thế nào?

Ông Hải nói:

- Trong Phúc âm có kể chúa Jesus đi trên mặt nước biển đến thăm các tông đồ đang đánh cá. Người không có khả năng tĩnh tâm sâu xa làm sao đi được trên mặt nước.

Ngoài ra còn có những bậc hiền triết khác như Khổng Tử thản nhiên đánh đàn khi thầy trò đói nhiều ngày không có gì ăn ở nước Trần. Socrate nhập định đứng bất động qua một đêm. Pythagore chuyên dạy học trò tĩnh tâm. Lão tử viết cuốn Đạo Đức Kinh bộc lộ nội tâm an tĩnh cực độ. Các Ngài đều có sức tĩnh tâm sâu xa mà ta phải tôn kính.

Bà Tuyền gật gù rồi hỏi:

- Thế thầy của anh Hải là ai?

Ông Hải cười đáp:

- Chuyện này tôi kể cả trăm lần mà chẳng ai chịu tin, cứ nói tôi giấu thầy. Tôi đi nghỉ dưỡng ở miền quê vô tình gặp anh bạn tên Minh dạy tôi tĩnh tâm. Mấy năm dài tôi cứ tới lui học với ảnh. Đến lần cuối trở lại thì ảnh và căn nhà biến mất theo nghĩa đen. Hỏi bà con chung quanh không ai biết gì cả.

- Sao nghe giống chuyện thần thoại quá vậy.

- Chuyện có sao tôi nói vậy không thêm bớt miếng nào. Tôi nhớ ảnh lắm, nhưng không biết đâu mà tìm.

Tĩnh tâm và đạo đức liên quan mật thiết. Ai càng có đạo đức thì càng dễ tĩnh tâm. Ai có khả năng tĩnh tâm thì càng dễ thành tựu đạo đức.

Tâm tạm dừng suy nghĩ thì chưa phải đã thay đổi được đạo đức, vì đạo đức nằm ở tầng sâu tâm thức. Ta phải vừa tĩnh tâm vừa rèn luyện đạo đức song song thì mới hiểu được tâm hồn mình thế nào. Chính ta thực sự cũng chưa hiểu được tâm hồn mình đâu.

Tĩnh tâm nâng cấp loài người lên một đẳng cấp mới, chứ không phải đột biến gene nào đâu ạ. Con người sẽ thánh thiện hơn, thông minh hơn, đều sẽ do tĩnh tâm mà có. Ai cố gắng tập tĩnh tâm bây giờ tức là đang dẫn dắt loài người đi đến một tương lai tươi đẹp.

Càng sớm có nhiều người biết tĩnh tâm thì thế giới này càng sớm trở nên an vui hạnh phúc đại đồng.

Chúc các bạn vui khỏe, an nhiên.

TuThuoc24h.net