Đạo diễn Lê Hoàng ước được ngồi với mấy em ăn vận trẻ con hồn nhiên hơn là bà cô 30 sành điệu nửa vời nhạt toẹt

Nếu nói theo khoa học, đấy là những cô gái "lở cỡ" cả về tuổi tác lẫn trình độ, nhan nhản trong các cao ốc văn phòng, hoặc các cửa hàng tạp hóa. Họ là một loại "mỹ phẩm" cho xã hội. Và đa số con người chỉ dùng mỹ phẩm khi ra đường, còn khi về nhà lại tẩy hết đi.

Đạo diễn Lê Hoàng vốn không còn xa lạ với công chúng không chỉ bởi những bộ phim truyền hình ăn khách, một trong những vị giám khảo có trọng lượng trong nhiều cuộc thi uy tín trên truyền hình, và đặc biệt là giám khảo khó tính, luôn đưa ra nhận định một cách thẳng thắn, mà còn với những phát ngôn quan điểm gắt và sốc. Trên trang cá nhân của mình, cứ thỉnh thoảng anh lại có những bài viết thể hiện quan điểm cá nhân vừa hài hước, dí dỏm nhưng cũng không kém phần sâu sắc.

Anh từng có bài viết 20 lý do không nên lấy chồng nhận được rất nhiều cái gật đầu của phụ nữ thì bài viết gần đây phải chăng anh muốn cân bằng lại giới tính về sự đồng tình với mình, bài viết nói về cuộc gặp gỡ của anh và một phụ nữ hơn 30 chưa chồng, đem đến cho anh khá nhiều lời khen về nội dung bài viết sâu sắc và đồng thời gạch đá nhận về xây bờ rào cũng không hề nhỏ.

Đã gọi là quan điểm cá nhân thì chúng ta không bàn đến đúng sai, chắc chắn tác giả cho là họ đúng còn ai thấy không vừa lòng thì cho là sai và việc anh đang nói là về vấn đề những người anh gặp số rất ít không đủ để anh có nhận định đúng nhất được, có lẽ họ đã tạo cho anh cảm giác khó chịu nào đó, và dưới con mắt một người trải đời dày dặn sương gió như anh thì tốt nhất chúng ta hãy sống thực không nên diễn vì anh là Đạo Diễn quá chuyên nghiệp rồi.

Nếu đơn giản vậy sao bài đăng này của anh lại tiếp tục gây sốc, là bởi bài viết anh chiếu tướng thẳng vào phụ nữ 30 tuổi chưa chồng, một cái tuổi vô cùng nhạy cảm lời lẽ trong bài viết quá trần trụi với họ, có lẽ trong mắt anh họ đang cố diễn một vai sành điệu, họ nửa vời tẻ nhạt trong mắt anh nhưng có khi đó là sự cố gắng để thể hiện sự tôn trọng anh, vì tôn trọng anh họ đã ăn mặc sang trọng, vì tôn trọng anh họ chọn một nơi sang trọng, cũng vì tôn trọng anh họ đã cố gắng trang điểm để đi với anh không bị dè bỉu chê bai và nhỡ có phóng viên chụp lại thì lên hình họ cũng xinh xắn thêm vài phần. Tóm lại cũng vì tôn trọng anh có thể họ giấu đi con người thật của mình, chính anh nói họ tự tin và cũng chính anh cho rằng đó là cố tạo ra.

một người thật sự thanh cao thì họ không cần cố tỏ ra thanh cao và một người hạ thấp người khác thì không có nghĩa bản thân họ sẽ được thanh cao

Phụ nữ họ sợ tuổi tác, dưới 30 được cho là vẫn còn trẻ nhưng trên 30 là già ở tuổi lãng đãng 30 là cái tuổi họ không được quá ngây thơ, trẻ con và càng không được để mình già. Đôi khi chọn cái gì để mặc, ăn uống thế nào cho phù hợp cũng khiến họ suy nghĩ, nhất là trước một đạo diễn nổi tiếng như anh Lê Hoàng, họ đã dành cho anh sự tôn trọng. Nếu là một phụ nữ tự tin chắc rằng bạn sẽ không buồn hay tức giận vì bài viết này, bởi đó là quan điểm riêng của anh ấy, một người thật sự thanh cao thì họ không cần cố tỏ ra thanh cao và một người hạ thấp người khác thì không có nghĩa bản thân họ sẽ được thanh cao. Các chị em cứ kiêu hãnh mà sống thật, sống hết mình cứ làm điều mình thích nhé.

Phụ nữ tuổi 30 đã có nghề nghiệp, có thu nhập và nhiều người còn có cả sự nghiệp vững chắc trong tay. Với lối sống cởi mở và du nhập nhiều văn hóa như bây giờ, các nàng hoàn toàn có thể lựa chọn cuộc sống chưa cần chồng vội, cứ sống hết mình và tiêu tiền cho bản thân. Họ chọn đi du lịch, chọn thưởng thức món ngon và chọn mặc quần áo đẹp…

“Tôi ngồi cạnh nàng hai tiếng đồng hồ, và tôi hiểu tại sao nàng không có chồng….” phụ nữ chúng ta là một ẩn số, nếu anh đã cố gắng hiểu thì chúng ta cũng nên cảm ơn anh đã nhọc lòng nhưng dù cô gái anh gặp có đúng như vậy thì nói cả ngàn cô khác cũng như vậy thì có hơi nhiều không, mà từ đầu cái mác sành điệu anh dành cho họ rồi lại bảo họ tự hủy hoại trong cái vỏ bọc sành điệu. Hay anh muốn họ mặc xuềnh xoàng mời anh đi ăn quán cóc, hay là vào quán nước nhỏ để uống trà đào, trà chanh, trà sữa khi đó có chắc anh sẽ không có bài biết nào kiểu như “tuổi thì nhiều mà tẻ nhạt cũng không ít” hay “tuổi cao không biết vị trí mình ở đâu” Tôi chỉ đoán thế, đời thật sự muôn màu muôn vè.

Cùng xem bài viết của anh về cuộc gặp gỡ cô nàng ở tuổi 30 này, cùng xem cảm nhận của anh ấy. Thật ra bài viết của anh có ích đấy, để chúng ta biết thêm một góc nhìn của một người đàn ông nổi tiếng, có dịp gặp gỡ nhiều người. Chúng ta nên đọc để biết thêm và rút được bài học cho bản thân.

"Con gái sành điệu.

Cách đây mấy chục năm, trong xã hội chỉ có con gái già, con gái trẻ, con gái giàu, con gái nghèo, con gái xinh, con gái xấu, con gái ngoan, con gái hư. Chứ con gái sành điệu là sao?

Bây giờ thì lúc nào trên mạng, trên báo chí, trên các tạp chí thời trang, cứ mở ra là thấy các tiêu chuẩn của đàn ông và đàn bà sành điệu.

Đó không những là mốt, mà còn là tiêu chuẩn, là thước đo. Nếu cứ tin vào các tạp chí ấy, thì gái sành điệu là gái đẹp, có sự chăm chút về ngoại hình, có phong cách riêng trong ăn mặc, và có bản lĩnh trong cách sống. Điều ấy thật quả không sai. Nhưng đạt tới tất cả các tiêu chuẩn ấy có vẻ khó quá, phức tạp quá, nên đa số chị em chỉ suy nghĩ đơn giản: Sành điệu là sang trọng, thế thôi.

Vừa rồi, Lê Hoàng có dịp mời một cô gái đi ăn. Cô ấy trên 30 tuổi đã khá lâu, nhưng không phải xấu. Nàng diện váy đầm loại chọn lọc nhưng không phải loại cực sang, mang một cái túi LV đã hơi cũ, nàng trang điểm kỹ, phẳng phiu, bóng bẩy, chả có gì phải phàn nàn.

Tôi để nàng chọn nhà hàng. Thế là nàng dắt tới một quán ở đại lộ trung tâm, có nhiều Tây, có bàn cần đặt trước, có rượu vang và ca sĩ hát nhè nhẹ nhạc nước ngoài, mặc dù nàng không biết tiếng Anh. 

Tôi ngồi cạnh nàng hai tiếng đồng hồ, và tôi hiểu tại sao nàng không có chồng. Mặc dù nàng cực kỳ tự tin là mình sành điệu. Bởi vì nàng, cũng như cả ngàn cô gái khác, đang tự hủy hoại mình trong một cái vỏ sành điệu ngớ ngẩn.

Họ hoàn toàn cho rằng mình cao cấp trong xã hội, chỉ vì mình ăn vận kỹ lưỡng, lại tới những chỗ đắt đỏ và chơi với những người thành đạt.

Sai bét!

Suốt cả buổi tối nói chuyện, tôi biết nàng không thích xem phim, không thích đọc sách, không quan tâm tới chính trị, chả biết gì tới nghệ thuật.

Nàng cũng chẳng hề làm ra tiền nhiều. Là chủ của một "shop" quần áo con con, của một trang bán hàng online mỹ phẩm, nàng phải xoay sở cật lực mới giữ được cái vỏ bọc hào nhoáng kia.

Trong tất cả các bữa ăn sang trọng ở nhà hàng, nàng khéo léo tìm cách để trai trả tiền. Nàng không hề biết trai vẫn trả thôi, vì có đáng là bao. Nhưng vừa trả vừa cười thầm.

Một tháng ba mươi ngày, nàng cố gắng thu xếp để phải có ít nhất chục ngày ngồi trong những nơi kiểu đó, với các loại đàn ông khác nhau. Nói một cách công bằng, nàng cũng không xin xỏ, không lả lơi đưa tình.

Nàng chỉ nâng mình lên quá cao và cứ lơ lửng trong chỗ đó, nàng phù phiếm một cách tội nghiệp. Nếu nói một cách thẳng thắn, đàn ông trẻ thấy nàng quá cao, đàn ông già thấy nàng quá thấp. Cái túi xách kia, cái bộ đầm kia, cái kiểu uống rượu vang kia thì lừa nổi ai?

Không phải lui tới những chỗ sang trọng, ngồi với những kẻ sang trọng là ta sành điệu. Chân lý ấy đơn giản vô cùng.

Học lái xe hơi rất dễ, học cách nâng ly, cách dùng dao nĩa, cách ăn thịt bò khoai tây kiểu Pháp và bôi nước hoa Pháp rất dễ. Học sự sâu sắc mới khó. Nhưng nhiều cô gái, đặc biệt là những cô gái tuổi trên ba mươi, chưa chồng, kinh doanh nhỏ hoặc nhân viên văn phòng không hề biết điều này.

Nếu nói theo khoa học, đấy là những cô gái "lở cỡ" cả về tuổi tác lẫn trình độ, nhan nhản trong các cao ốc văn phòng, hoặc các cửa hàng tạp hóa. Họ là một loại "mỹ phẩm" cho xã hội. Và đa số con người chỉ dùng mỹ phẩm khi ra đường, còn khi về nhà lại tẩy hết đi.

Nói chuyện với những cô nàng này vừa vui lại vừa chán. Vui vì họ cũng tỏ ra táo bạo, tỏ ra thẳng thắn, không quá giữ kẽ như bọn ngây thơ. Nhàn chán vì lần nào cũng như lần nào. Cô nào cũng giống cô nào.

Họ hỏi nhau về những chuyến du lịch Thái Lan. Những căn hộ loại vừa, những nơi bán túi xách giá hời. Họ kể đứa này mới ly dị, đứa kia vừa lấy chồng giàu. Thế là hết chuyện.

Một tháng ngồi một hai lần, với một hai cô như thế chắc không sao. Nhưng nhiều có lẽ điên hết mất.

Đặc biệt có một thứ các cô gái ấy không bao giờ dấu nổi là vẻ thực dụng.

Họ đủ bản lĩnh để không tham cái nhỏ, nhưng hoàn toàn bị lộ trước những cái to. Trước một người đàn ông thành đạt hoặc có tiền, họ không sao kiềm hãm ham muốn làm quen.

Thế là toi đời.

Trong khi ngồi trong quán với nàng, tôi thấy có nhiều cô gái đang ở đấy, nhí nhảnh hơn, ăn vận trẻ con hơn, trang điểm không kỹ lưỡng hoặc không hề trang điểm, đang ăn kem hoặc uống nước cam chứ không uống rượu vang. Và tôi chỉ thầm ước ao đang ngồi với mấy em như thế chứ chả phải với nàng.

Các cô gái, đặc biệt là các cô gái đứng tuổi, hãy nhớ điều này: Mọi sự tính toán, mọi sự tỏ ra sang trọng, sang chảnh, đều chả là gì, đều vỡ tan tành khi gặp sự hồn nhiên.

Mà hồn nhiên không hề phụ thuộc vào tuổi tác. Nó phụ thuộc tâm hồn.
Hồn nhiên không phải là biết mọi điều, mà là ngạc nhiên, vui thích, bỡ ngỡ và vui sướng vì mọi điều.

Nếu một người phụ nữ, bằng sự sành điệu của mình, khiến đàn ông phải khoe cái già ra thì phụ nữ ấy mãi cô đơn. Nếu để đàn ông có cơ hội được khoe sự ngớ ngẩn ra, phụ nữ ấy sẽ có nhiều chàng mê mệt!".

TuThuoc24h.net