Câu chuyện của đức Phật về lòng nhân ái sống là cho đi

Câu chuyện này giúp chúng ta sống đúng nghĩa cho đi là còn, chúng ta có tiền chúng ta ăn một mình miếng ăn đó cũng sẽ hết, nhưng nếu miếng ăn đó được chia cho những người đói khổ thì ta đã sống có ích.

Câu chuyện về một trưởng giả tên Tu-Đạt-Đa, vợ chồng ông được người dân trong vùng gọi là “Cấp Cô Độc” nghĩa là “người thường chu cấp cho những kẻ cô độc, không nơi nương tựa”. Ông là một nhà từ thiện lớn, rất thích làm việc thiện, hay ban phát đồ ăn thức uống quần áo cho những người nghèo khổ không biết nương tựa vào ai, Trong thành Xá vệ lúc bấy giờ ai cũng biết đến vợ chồng ông, người nghèo khó tìm đến ông là được ông giúp đỡ nhiệt tình vui vẻ.

Đến một ngày tình cờ ông được gặp đức Phật tại nhà trưởng giả Thủ la để bàn chuyện hôn nhân của người con trai út, được nghe pháp âm của đức Phật ông rất đỗi vui mừng và thấy rất ý nghĩa, phát tâm muốn xây tinh xá để thỉnh đức Phật và các vị Tỳ kheo đến để thuyết giáo cho dân chúng ở đây. Đức Phật vui vẻ nhận lời và hứa rằng khi nào tinh xá xây xong ông nhất định sẽ đến.

Từ giã ra về ông đi khắp nơi để tìm nơi lý tưởng xây tinh xá, và ông nhận thấy chỉ có vườn cây của Thái Tủ Kỳ Đà là xứng đáng xây tinh xá để thỉnh đức Phật nơi đây có cây cối mát mẻ thoáng đãng, có sông có hồ, hoa thơm cỏ lạ.

 

Biết Thái Tử rất thích khu vườn này nên ông rất ngập ngừng để nói ra và Thái Tử ra điều kiện rải những đồng tiền vàng kín mặt khu vườn thì ngài sẽ bán với giá vàng đó, không ngờ điều kiện này chẳng làm khó được trưởng giả Tu đạt, ông vui mừng khôn xiết, về nhà huy động các xe chở vàng mang đến để trải lên mặt đất khu vườn, xong vẫn còn một góc chưa kín, thấy thế Thái Tử liền nói

  - Bây giờ đổi ý còn kịp đấy, ông lấy vàng về đất vẫn là của tôi.

Vị trưởng giả mới cười nhẹ nhàng trả lời:

  - Ngài lầm rồi! Tôi không hề tiếc rẻ số vàng bỏ ra, chỉ đang nghĩ xem nên lấy số vàng còn thiếu này từ kho nào cho thuận tiện đó thôi.

Đến đây Thái Tử không giấu nổi sự tò mò bèn hỏi nguyên do ông quyết mua cho bằng được mảnh đất này, với giá cao như thế mà ông vẫn đồng ý mua. Trưởng giả mới đem chuyện dự tính xây tinh xá để thỉnh đức Phật và chư tăng về thuyết giáo cho dân chúng nơi đây được thêm hiểu biết. Thái tử rất cảm kích trước tín tâm chân thành của Tu đạt nên mở lời không nhận số vàng còn thiếu, coi như góp chút của và tặng toàn bộ cây cối trong vườn lại cho khu vườn của trưởng giả.

Thấy Thái tử phát tâm như thế trưởng giả rất vui và cả hai cùng nhau hoan hỉ xây dựng khu vườn để hoàn thành cho nhanh chóng. Vì vậy khu vườn có tên là “Kỳ thọ Cấp Cô Độc Viên” nghĩa là vườn là của “Cấp Cô Độc” còn cây là của Thái tử Kỳ đà.

Việc trưởng giả Tu đạt hay làm từ thiện dốc vàng mua vườn Thái tử đã khiến kinh tế gia đình ông sa sút nghiêm trọng, thậm chí sắp chết đói.

Trong lúc cùng cực ông nhặt từ trong bãi rác một khúc gỗ quý, đây là loại gỗ chiên - đàn rất hiếm, có giá trị rất cao, nhưng vì bề ngoài lấm lem nên thương gia không biết giá trị thật sự, rồi có một lái buôn thấy ông tội nghiệp bèn mua với giá 4 thưng gạo trắng.

Về đến nhà phu nhân trưởng giả Tu đạt mang 1 thưng gạo đi nấu, vừa chín thì có tôn giả Xá Lợi Phất đến cửa nhà ôm bình bát khất thực, phu nhân hoan hỉ mang hết cơm cúng dường cho ngài Xá Lợi Phất, bà lại lấy thưng thứ 2 đi nấu cơm, khi cơm chín thì Mục Kiền Liên đến nhà khất thực, bà cũng hoan hỉ mang hết cơm cúng dường cho ngày Mục Kiền Liên, bà tiếp tục mang thưng gạo thứ 3 đi nấu và cúng dường cho ngài Ca Diếp, sau đó mang thưng gạo cuối cùng đi nấu, lần này nấu chín thì bà thấy đức Phật từ xa đến, bụng thầm nghĩ may mà vẫn còn cơm cúng dường cho đức Phật, rồi mang hết số cơm cuối cùng đó cúng dường lên đức Phật.

Thấy tấm lòng thành tín của vợ chồng trưởng giả, đức Phật mở lòng chúc nguyện:

 - Tội diệt phúc sinh, từ nay trở đi phúc đức vô tận, không còn khốn khó.

Đức Phật nói xong quay đi, ngay lúc ấy người thương gia mua khúc gỗ quý chạy đến hớn hở nói rằng ông rửa sạch khúc gỗ và mang đi bán được một thương gia khác mua với giá 5 nghìn đồng tiền vàng, và muốn chia đôi với trưởng giả chứ phúc đức của trưởng giả ông không muốn hưởng một mình.

Thế là trưởng giả có số tiền lớn trong tay ông mua lại nhà cửa và bắt đầu buôn bán, mọi việc thuận lợi, chẳng bao lâu ông giàu có hơn trước gấp nhiều lần.

Ông hiểu rõ ông có được hôm nay là nhờ kiêm khẩu của đức Phật ngày ấy, nhờ ông đã thành tín cúng dường đức Phật nên khi giàu có ông cũng không ngừng làm việc tốt giúp đỡ mọi người. Thỉnh đức Phật thuyết giáo để dân chúng nơi đây được an lạc.

Câu chuyện này giúp chúng ta sống đúng nghĩa cho đi là còn, chúng ta có tiền chúng ta ăn một mình miếng ăn đó cũng sẽ hết, nhưng nếu miếng ăn đó được chia cho những người đói khổ thì ta đã sống có ích. Một khi chúng ta làm việc tốt chúng ta đừng nghĩ rằng sau này sẽ được nhận lại, hãy làm bằng cả trái tim, thành tâm giúp đỡ. Sống tốt sẽ được gặp điều tốt hay ít nhất là thâm tâm thấy yên bình.

TuThuoc24h.net