Vấn đề phản cảm đến lạ trong cuộc nhậu

Nói đến tiệc tùng ở Việt Nam là người ta nghĩ ngay đến rượu bia, chén chú chén anh, nhưng có 1 điều hết sức kỳ lạ là người ta ép nhau, khiêu khích nhau uống. Không uống hết ly là không tôn trọng nhau, không uống là không coi bạn bè ra gì, lâu lâu gặp uống cho tình nghĩa thắm thiết..

Ngồi quan sát bàn cạnh bên với những người đàn ông bụng hơi to đến rất to trong bữa tiệc cưới tại nhà hàng, bàn đó hết người này đi mời, đến người kia sang mời, họ đã uống từ lúc đặt mông xuống ghế đến giờ cũng gần 2 tiếng, đồ ăn trên bàn hầu như còn nguyên, tôi ngồi đối diện đó quan sát cuộc nhậu, khi các anh say xỉn nói chuyện khua tay múa chân, bia trong ly còn văng lung tung, không may cho chị gái ngồi sát bị bia bắn vào người, còn anh đó chỉ lo hô to như cái loa phát thanh “2 3 dô..” mà không nói được lời xin lỗi, chị bực mình vừa lau vừa gượng gạo tự nhủ “người ta say mà chấp làm gì”, làm tôi nghĩ đến câu “không chấp kẻ điên”, hóa ra say với điên đều được miễn chấp, thật sự tôi không nghĩ những người ăn vận quần tây sơ mi này lại có cư xử không được đẹp như vậy. Có lẽ mấy tiếng trước đó họ được người ta tôn trọng, được các chị em chỉ trỏ ngưỡng mộ đẹp trai phong độ.

Tiếp đến là có 2 người đàn ông bàn khác đến bàn này, mặt đỏ lè, đi không vững, anh ta bắt tay vài người, rồi hô to “trăm phần trăm, 2 3 dô” rồi một mạch uống hết ly, vì cố gắng thể hiện uống nhanh như trâu uống nước, mà quên rằng bia đang chảy ra 2 bên mép xuống áo, nhìn mất hết hình tượng trước đó. Rồi mời cả bàn đấy uống, người thì cũng hết ly, người nửa ly, người thì đổ dưới sàn, người đổ vào sọt đá... vô cùng phung phí, gây bẩn và trơn trượt...

Câu chuyện sẽ không trở nên đáng ghét nếu người đàn ông đổ bia dưới sàn không rót đầy ly mình, đầy ly anh bạn qua mời đã say và bắt uống cạn, thế là uống cạn, rồi 3 người đó đưa ra lý lẽ, mời ép các người còn lại phải uống hết.

Họ say xỉn nói to tiếng với những lý lẽ chấp vá, ra luật ăn nhậu, không uống hết ly là không tôn trọng nhau, không uống là không coi bạn bè ra gì, lâu lâu gặp uống cho tình nghĩa thắm thiết..

Xin thưa các anh bia rượu mà đo được tình nghĩa, tôn trọng nhau của các anh, thì hôm nay tôi mới được mở mang tầm mắt biết tình nghĩa các anh đổi được vài ly bia.

Được ít người biết điểm dừng, mặt còn tỉnh cố gắng nêu lý do tha thiết mong không bị ép uống, “tôi bệnh không uống được”, thì lại có câu đáp trả vang lên trong tiếng cười cợt “ổng bệnh nên đẻ toàn con gái đấy, thôi ép chi”. Người khác lại thêm vô “do con vợ đó chớ nó uống được lắm, mà không chịu uống đấy, thôi uống đi ông ơi.” , có ông chú lớn tuổi nhất lên tiếng “thôi tui lớn tuổi rồi, uống được nhiêu, uống bấy nhiêu nghen mấy chú, tui đủ rồi” thì bị đáp trả “chưa có xuôi gia mà già gì, tui xui gia đủ hết mà chưa già đây, ông chưa già đâu còn non lắm, uống hết đi.”....

Có lẽ những trận đánh chém nhau tại bàn nhậu cũng từ đó, họ khiêu khích nhau, họ châm ngòi, họ lôi những điều người ta cố che giấu nhất, điều mà bình thường người ngoài như họ chỉ cười trong lòng, hôm nay mượn rượu bia ra nói cho đã ruột gan. Người say có thể không nhớ, nhưng người nghe sẽ không quên được.

Tôi lại hiểu thêm tại sao sau cuộc nhậu đàn ông về hay đánh đập vợ con.

Có anh kia vẻ mặt hiền lành nói uống say về mệt người lắm, thì bị cả bàn cười nhạo sợ vợ, rồi sau đó 1 đám đàn ông nói xấu 1 người phụ nữ vắng mặt, hết vợ ông này đến vợ ông kia, con vợ mày tao tới mặt nó lườm lườm, mày yếu đuối quá nên dưới kèo nó hả, con vợ mày láo quá, thấy tao nó không chào hỏi được 1 tiếng, nay ai dám tới chơi nhà mày nữa, vợ mày ỷ làm ra chút tiền không coi mày ra gì, mỗi người một câu rồi tất cả đồng lòng vỗ tay cho câu nói “uống đi về rồi quậy cho con vợ nó sợ.”

Có một người trong bàn tuyệt nhiên không uống bia, ông ta vẻ trầm ngâm pha chút khó chịu và rất muốn đứng dậy, có lẽ vì lịch sự với chủ nhà nên ngồi nán lại chờ tan buổi tiệc cưới, khi ông ấy bị một người đang say nói với giọng điệu ra lệnh, ép uống “anh kia, sao lại uống nước lọc, nãy giờ bỏ qua hơi nhiều rồi, phạt, phạt, đổi ly đi phục vụ, đổi ly, đổi ly”, dường như sự bực tức rất nhiều khiến mặt ông ấy đỏ, nhưng ông ấy vẫn cố gắng nói với vẻ rõ ràng chậm rãi nhất “con trai tui uống say bị tai nạn mất, từ đó tui không bao giờ uống rượu bia và cũng không ép ai uống hết”. Quả thật không uổng công tôi ngồi quan sát cuộc nhậu đó, câu nói ấy như một kết phim đầy suy ngẫm, nét mặt những người mời ép trở nên đơ ra, nhưng họ chỉ chấm dứt việc mời ép thôi, còn ai tự nguyện thì cứ cụng ly mà uống, họ vẫn vững niềm tin rằng mình uống giỏi lắm sao mà say được.

Họ ép nhau uống mà không nghĩ đến hậu quả người bị ép đó sẽ ra làm sao. Rồi ra đường không may tai nạn mọi người bù đắp được gì. Và họ ép nhau uống vì sợ nếu không ép người kia sẽ nghĩ mình không nhiệt tình. Có cả cái lý thuyết như thế cơ đấy.

Chung quy lại cũng từ bản thân, nếu đã không muốn thì không ai có thể ép được, vì tính sỹ diện, vì muốn chứng tỏ, vì sợ thua, sợ trêu chọc, họ cố uống thể hiện mình mà không lường trước thần chết có thể rước họ đi bất cứ lúc nào.

Chẳng ai biết trước mình bị tai nạn cả, chẳng ai biết trước mình bị trúng gió, đột quỵ, ung thư... cả, vì không biết nên họ mới chủ quan, đến khi nói được câu “nếu biết vậy, tôi đã không….” lúc đó đã muộn quá rồi.

Nghĩ mà thương cho các người vợ của những ông chồng này, có lẽ mỗi lần ông đi ra đường là bà ở nhà thấp thỏm lo âu.

Làm gì có đứa con nào tự hào ba tớ uống giỏi, ba tớ uống đi xe loạng choạng ngoài đường khiến ai cũng sợ, ba tớ tuyệt vời ba tớ toàn ép người ta uống say còn ba tớ tỉnh queo.

Hỏi học sinh tiểu học, con biết say là sao không, ba các con có bao giờ say không, con mong điều gì ở ba, thì có đến 85% học sinh bảo ước rằng ba đừng nhậu say nữa, 10% học sinh nói ba say ba sẽ biến thành người khác, con rất sợ. 5% còn lại nói rằng chưa thấy ba say, hôm nào biết ba đi tiệc thì mẹ sẽ kêu con gọi nói ba về là ba sẽ về sớm, mẹ nói con quan trọng với ba nhất nên con thương ba lắm.

Làm giỏi thì tự hào chứ nhậu giỏi mà tự hào gì chứ.

Rồi mai đây bệnh đau ai sẽ là người ở bên chăm sóc, đến khi đau đớn đếm sự sống từng ngày mới thấm sự ân hận, đã làm khổ tâm vợ con.

Ngoài nước cất ra thì làm gì có thứ nước nào uống nhiều mà không gây hại cho cơ thể, huống chi là bia rượu, chứa chất cồn, làm hại gan, thận, thần kinh…. Nó phá hủy cơ thể thế nào chắc các anh cũng biết cả, chỉ là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

Chỉ mong rằng mọi người ý thức tự bảo vệ mình và cả người khác, đã gọi là cuộc vui thì tỉnh táo mới vui chứ say thì làm sao vui được nữa, đã bao nhiêu chuyện buồn vì say xỉn mà ra rồi, nhưng chưa đủ thức tỉnh ý thức của những người coi chén rượu ly bia là tình nghĩa, đẳng cấp. Đó như một bài toán khó cho những người đứng ngoài nhìn vào nhưng lại là bài toán rất dễ của người trong cuộc, chỉ cần họ ý thức hơn, biết cứng rắn từ chối, đừng chủ quan, quan tâm đến những người xung quanh hơn thì xã hội này tươi đẹp hơn biết bao.

Chúc các bạn sức khỏe hạnh phúc trong cuộc sống.

Lạc Thổ - TuThuoc24h.net