Đừng trông mong cô giáo như mẹ hiền

Các mẹ mong mỏi cô giáo phải xem con mình như con ruột, nhưng tình mẹ là vô giá còn cô giáo lương ba cọc ba đồng, nếu nghĩ rằng tình thương không đong đếm bằng tiền thì các mẹ nghỉ làm ở nhà chăm con tôi nghĩ đó là điều tốt nhất

Cái câu hát “lúc ở nhà mẹ cũng là cô giáo, khi đến trường cô giáo như mẹ hiền” nó in đậm tuổi thơ không ít người và ngày nay đó là mơ ước nhiều người, của cả nền giáo dục. Mẹ cũng như cô giáo mà cô giáo cũng như mẹ hiền.

Có ai thấy nó dễ dàng không??? Không dễ đâu mọi người ạ.

Mẹ có một hai đứa con vậy mẹ đã thực sự làm được vai trò vừa là mẹ vừa là cô giáo chưa, cô có rất nhiều học sinh thì có thể làm tròn vai như mẹ hiền với tất cả được không.

Và la hét, khóc lóc, cứng đầu trở thành vũ khí lợi hại như một thói quen, con sẽ xài ngay cả việc nhỏ nhất.

Ngày xưa trẻ ở nhà vất vả lắm phải chăn bò, cắt cỏ, giữ em, nhổ cỏ, tưới nước, hái củi,... nên đi học là vui lắm, được hát hò, đọc thơ, gặp bạn chơi đùa, được biết nhiều thứ, cô giáo không bắt làm gì còn kể chuyện vui. Nhưng bây giờ trẻ em ở nhà là cậu ấm cô chiêu dù nhà có điều kiện hay không. Chỉ cần hét toáng lên thì mọi thứ được đáp ứng, hoặc lầm lì làm bố mẹ phát lo sợ.. Và la hét, khóc lóc, cứng đầu trở thành vũ khí lợi hại như một thói quen, con sẽ xài ngay cả việc nhỏ nhất.

Đừng vội trách trẻ, hãy nghĩ xem khi con đòi hỏi gì đó bạn đã làm gì, vội vàng đáp ứng hay là kiên nhẫn đợi con hết bướng bỉnh, rồi nhìn vào mắt con giải thích. Con không chịu ăn nhanh thì bố mẹ làm sao, vội mở điện thoại, tivi thay vì kiên nhẫn đợi con đói con ăn nhai và nuốt.

Nên từ ngày bé đi học các bé đã không thích, xem camera thấy con khóc xót ruột lắm không cô giáo nào lại ôm hôn dỗ dành bế bồng cho con nín, thì lập tức gọi điện mắng cô hoặc đi nói rằng nơi này không hề quan tâm sẽ đổi chỗ học, chiều về vội hỏi con, cô có đánh không, cô có mắng không, bạn bè có ai ăn hiếp con không.

Thật ra cô giáo có nhiều lý do không lại dỗ dành lắm.

  • Cô giáo không có nhiều thời gian - có lẽ đây là lý do chính
  • Cô giáo không thương bé gì cả - có thể có nhưng chắc hiếm lắm, vì khóc gây ồn cả một tập thể.
  • Cô giáo đang giáo dục bé tính bớt ngang ngạnh - cũng rất có thể

Trẻ khóc để được đáp ứng mong muốn, nhưng nếu tỏ vẻ không quan tâm thì trẻ sẽ thấy hành vi này không tác dụng và sẽ nhanh quên mình khóc la hét vì điều gì thôi.

Thế này nhé, bây giờ mở lớp học không cần đầu tư bảng, bút, đồ chơi, hình dán, chỉ cần mua màn hình tivi thiệt to và mua điện thoại cho các con thay phiên nhau chơi đảm bảo các con sẽ ham đi học, mà đảm bảo không khóc, ăn nhanh, các mẹ có đồng ý không.

Các mẹ hay thắc mắc tại sao ở lớp, con tự ăn tự chơi cả ngày không sao, về là khóc đòi bế, đòi đi chơi, đòi đút và không chịu ăn, vì trẻ biết làm như vậy sẽ được mẹ bế đi, được ôm ấp được mẹ cho cầm điện thoại chơi. Đó là cách giáo dục khác nhau giữa mẹ và cô.

Các mẹ đi làm 8 tiếng và về với một núi công việc sẽ không có thời gian, chưa kể rảnh rỗi sẽ lướt tí Facebook xem dân tình ra sao, đăng cái hình cho đỡ mốc, nửa tiếng rồi mà có mấy like…Việc giải trí này không sai, chỉ cần biết điều chỉnh thời gian và không để con học theo đòi sử dụng là được. Có mẹ nào ở nhà với con một ngày chủ nhật mệt với chán không, muốn lớp mở thêm ngày chủ nhật không.

giáo dục bắt nguồn từ gia đình.

Từ trước giờ khi con hư hỏng thì bố mẹ lập tức đỗ lỗi “do chơi với thằng A, do đi chơi với con bà B”, lớp trẻ hư hỏng thì “buồn cho một nền giáo dục” nhưng mọi người chỉ hiểu giáo dục là ở trường mà không chịu  nhìn nhận giáo dục bắt nguồn từ gia đình. Có những bố mẹ nghèo và không được ăn học nhưng con vẫn thành tài, họ không dạy con kiến thức nhưng họ dạy cách phấn đấu, dạy con thấu hiểu sự vất vả của bố mẹ mà gắng học tập, dạy con cách tôn trọng thầy cô,....

Chúng ta cứ giữ quan niệm, đến tuổi thì kết hôn và có con, không cần biết đã chuẩn bị được gì cho con chưa, chuẩn bị kiến thức dạy con chưa, chuẩn bị tâm lý để dạy dỗ một đứa trẻ chưa. Thiệt thòi của con là sống trong một gia đình bố mẹ ích kỷ chỉ biết bản thân. dạy con sự ganh đua ích kỷ, không tâm lý và hay so sánh con, tệ nhất là gia đình không hạnh phúc, cãi nhau trước mặt con, bố mẹ đánh mắng nhau thì dạy con cái gì, có lẽ dạy sự lầm lì, dồn nén tâm tư, hoặc máu lạnh, sự tổn thương tâm lý đó xuất hiện từ bé thì rất khó chữa khỏi được.

Các mẹ xem giáo dục nước khác lại khen, trẻ em nước Nhật giỏi quá, tự lấy đồ ăn, tự biết xếp chén đĩa, buồn cho giáo dục Việt Nam, thế các mẹ biết các mẹ ở Nhật họ đã dạy con thế nào không, giáo dục không chỉ riêng ở lớp các bạn ạ. Thử nghỉ xem nếu bạn thấy cô giáo đưa chổi cho con bạn quét nhà, hay là cô giáo đưa chén cho con lau, bạn có nóng lòng gọi điện nói rằng "tôi bỏ tiền để con ăn học chứ không phải làm việc cho lớp cô không công". Thế đấy, nên dừng lại việc so sánh bạn ạ, nó rất khập khiễng.

Các bố đừng đọc rồi vội đỗ lỗi "con hư tại mẹ", nếu mẹ là người ân cần chăm sóc con thì việc nhà cần có người san sẻ, chúng ta nên cho con một gia đình hạnh phúc bố mẹ yêu thương nhau, san sẻ công việc để có thời gian dạy con, giải đáp thắc mắc của con thay vì “con ra hỏi bố đi” rồi “con đừng hỏi nữa bố sắp over game rồi này” "hỏi hoài mệt quá" và con không có cơ hội học hỏi, con sẽ mất thói quen khám phá, thói quen thắc mắc những thứ xung quanh, con biết vài điều trong điện thoại thì lại tự hào khen lấy khen để. Đấy các bố mẹ đã từng dạy con thế đấy, rồi mai này lại mắng "suốt ngày ôm khư khư điện thoại", "bố mẹ hỏi gì cũng không muốn nói".

Các mẹ mong mỏi cô giáo phải xem con mình như con ruột, nhưng tình mẹ là vô giá còn cô giáo mầm non lương ba cọc ba đồng, nếu nghĩ rằng tình thương không đong đếm bằng tiền, thì các mẹ nghỉ việc ở nhà chăm con tôi nghĩ đó là điều tốt nhất và điều này rất cần 1 ông bố chịu khó về làm kinh tế và thông cảm với vợ đã bỏ thế giới bên ngoài để chăm lo gia đình chu toàn.

Vài năm trở lại đây thì tình hình giáo dục mầm non có những chấm đen xấu xí, một vài con sâu đã làm rầu nồi canh, làm bậc phụ huynh mất rất nhiều niềm tin nên gia đình khi cho con đi học thì bất an lắm.

Các bạn cũng đừng lo lắng quá, hãy chọn gửi nơi cô giáo có bằng cấp, uy tín, lớp mầm non công lập, đừng gửi nơi tự phát, tự mở, không camera, đừng coi thường nghề mầm non chỉ vì các mẹ nghĩ cô giáo nào cũng như nhau. Đừng gọi mắng cô giáo, hay nói xấu cô giáo trước mặt các bé. Đừng tưởng các con không biết, khi lòng tôn trọng của con bạn bị mai một bởi bạn đi nói xấu cô giáo, bạn nhìn sự việc phiến diện thì con sẽ học bạn và áp dụng lên nhiều người sau này, khi con ghét ai đó thì chẳng muốn nghe điều gì từ họ, đừng mong đến việc con học nghiêm túc, hãy dạy con lòng biết ơn, nhận biết đúng sai.

Tôi ví dụ thế này con 5 tuổi tổng kết lớp mẫu giáo con buồn vì con chỉ nhận giấy khen mà không có quà vì con thua bạn, mẹ nói với con những điều nghĩ rằng an ủi như là cô giáo thiên vị con của mẹ, cô giáo nhận quà của mấy đứa kia nhiều quá thế này thế khác, hoặc nói xấu cô để bênh con với ai đó trước mặt con, bạn nói vậy mục đích để làm gì, dù sự thật là như thế nào hãy dạy con niềm tin, sự tự tin, dạy con biết kiến thức con có mới là điều quan trọng, động viên con học hành để đứng cao hơn trong tương lai, thay vì nói vậy con sẽ nghĩ học hành có cố gắng cũng chẳng được gì, con sẽ sinh lòng đố kỵ với bạn mà đó là tính không tốt, con sẽ không có tuổi thơ bạn bè vô tư như bao đứa trẻ khác.

Nghe các bà mẹ có con nhỏ nói chuyện với nhau thì thấy nghề giáo viên hệt là làm dâu trăm họ: “cô giáo không dạy chữ gì hết, toàn ăn với ngủ”, “Còn nhỏ mà cô đã tập viết làm nó không muốn đi học, Nhà nước có cho dạy sớm đâu”, “cả một lớp 20 đứa mà có 2 cô giáo, đồ ăn để nguội thì còn gì dinh dưỡng”, “tự nhiên lắp máy lạnh tăng học phí 30 ngàn", "cô giáo muốn thu hút học sinh thì lắp camera chứ tự nhiên bắt đóng tiền thêm”, “mùa này nóng nực học nóng mà thằng nhỏ về muốn bệnh”.....

Thôi thì các cô giáo chịu khó và hãy dạy các con bằng tình yêu thương con trẻ.

Hy vọng các cô giáo một khi đã chọn làm nghề giữ trẻ hãy yêu những đứa trẻ như con mình, hoặc ít nhất là làm đúng trách nhiệm của một cô giáo. Đó là một nghề cần được sự tôn trọng của mọi người.

Nếu bài viết này khiến mọi người nghĩ rằng tôi đang bênh cho các cô giáo mầm non đã gây ra tội, nói tốt các cô lớp mẫu giáo trong khi đầy vụ việc xảy ra, trả lời rằng đó chỉ là con số rất nhỏ, nếu mọi người nghĩ rằng lớp nào cũng vậy thì vì sao vẫn đi gửi con, đừng nói với tôi là đi làm vì bất đắc dĩ, thế mọi người biết gửi con sẽ bị đánh như vậy nhưng vẫn đi làm và gửi con ư, chắc không phải vậy nhỉ, chúng ta vẫn còn tin và hy vọng tấm lòng của các cô giáo và nhớ là chọn nơi học uy tín cho con nhé! Gần đến ngày toàn dân đưa trẻ đến trường mong gia đình và cô giáo đoàn kết để những điều tốt đẹp sẽ đến trong tương lai.

Chúc gia đình bạn hạnh phúc, bé chăm ngoan.

Lạc Thổ - TuThuoc24h.net