Hết người này rồi đến người khác rời đi!

Chẳng thiết tha, chẳng cưỡng cầu, chỉ mong rằng khi đã vượt qua nghìn trùng dặm bể âu cũng sẽ gặp một người đủ lòng bao dung đứng đợi tôi thôi mà...

Đã nhiều lần tôi tự đặt câu hỏi cho mình, liệu rằng trong tình yêu tôi đã làm gì sai hay phải chăng tôi chưa thể tìm được đúng người để bên cạnh mình lâu thêm một chút?
 


Tôi chưa từng được nghe bất kì người con trai nào cho tôi biết lí do họ rời bỏ, tất cả họ đều rời đi trong cùng một kịch bản, họ im lặng, tôi im lặng, cứ thế mà rời xa. Cứ mỗi lần tôi tự nhắc nhở bản thân phải nghiêm túc trong một cuộc tình nào thì y như rằng cuộc tình đó lại đến sớm và chóng tàn đến thế.
 
Anh- chàng trai có lẽ tôi đã yêu nhiều nhất, chẳng phải là mối tình đầu, nhưng anh đến bằng một trái tim yêu đằm thắm, không ồn ào, chúng tôi yêu nhau bằng những tháng ngày dịu dàng nhất, sáng cà phê, chiều lang thang phố vắng, cứ thế ngày này qua ngày khác lặng lẽ trôi.
 
Tôi cũng nhiều lần kể cho anh nghe về những mối tình trước đó đầy những mảnh vỡ trong tim, những lần đau thương tưởng chừng chẳng quên được. Và anh xuất hiện như một cơn gió mát lành làm những vết thương chưa lành dần trở thành một phần của kí ức. Tôi kể những điều ấy, chẳng phải để anh thương hại tôi, mà đơn giản rằng tôi muốn mình chân thành một chút để anh có thể hiểu nhiều về tôi hơn.
 
Nhưng rồi, điều gì đến cũng đã đến, anh ấy rời đi như cách anh ấy đến, tôi chưa kịp hiểu rõ sự tình bất cứ hình thức liên hệ nào đều trở nên vô dụng. Tôi không biết mình đã làm gì sai, có chăng tôi không phải là người quá lãng mạn, bộc lộ quá nhiều tình cảm để anh nhận thấy tấm chân tình của tôi,…
 
Và sau lần này có lẽ tôi phải để trái tim mình ngủ yên và sớm hồi phục những vết thương chưa lành nay thêm phần đau đớn. Có phải chăng tình yêu là một điều gì đó lớn lao, người ta phải vượt qua muôn trùng cách trở thì mới  có thể tìm được một mảnh ghép đích thực của đời mình.
 
Sau ngần ấy thời gian, những con người đã rời xa tôi cũng đã tìm được hạnh phúc, tôi cũng chẳng mảy may nghĩ về họ quá nhiều, chỉ là nếu có dịp gặp lại, được hỏi thì chắc rằng tôi sẽ hỏi về những thắc đó bấy lâu nay. Chẳng thiết tha, chẳng cưỡng cầu, chỉ mong rằng khi đã vượt qua nghìn trùng dặm bể âu cũng sẽ gặp một người đủ lòng bao dung đứng đợi tôi thôi mà.
 
Nhưng ngẫm lại, tôi bắt đầu thấy mình gần trơ trọi với hai chữ “tình yêu”!
 
Chắc có lẽ, em phải tập thương mình trước khi gặp anh, anh nhé!
 

HD

Tuthuoc24h.net