Hãy để người đến sau một cơ hội đem lại hạnh phúc cho em được không?

Liệu hai năm có đủ để em quên một người từng là thanh xuân của em chưa, còn nếu không, anh vẫn có thể đợi được mà…!

Khi người phụ nữ nặng lòng với người cũ, họ sẽ trở nên vô cảm với người đến sau, và…cô ấy cũng vậy.
25 tuổi, cô sở hữu thân hình nhỏ nhắn hao gầy, nét mặt cô nhợt nhạt hơn so với cái tuổi của mình. Cô không đi chơi, không cà phê, dạo phố,…cứ mỗi giờ tan làm, cô lại lủi thủi trở về căn trọ nhỏ bé ngoại ô thành phố. Nghe mọi người kể, cô vừa chia tay với người mình yêu sau 8 năm yêu nhau.

Họ quen nhau từ cái thời áo trắng – hoa phượng, đó là tình yêu thuần khiết đẹp đẽ nhất trong cuộc đời của chúng ta, khi ấy tình yêu bắt đầu không toan tính, yêu nhau bằng tất cả sự chân thành.

Trải qua những năm cấp ba, và những năm đại học, cô cứ tưởng anh ấy sẽ mãi yêu cô đến suốt đời này. Nói đến đây, chắc chúng ta cũng có thể hình dung được rằng, cuộc sống sẽ có lúc đổi thay. Đi làm ở một chỗ mới, gặp gỡ nhiều người mới, nhiều lựa chọn và…bắt đầu có những cung bậc cảm xúc mới.

Anh rời bỏ cô ấy, rời bỏ thanh xuân tươi đẹp mà cả hai người vun đắp để chạy theo người con gái thành thị. Tôi không dám mỉa mai cho tình cảm ấy. Nhưng tôi thương cô ấy….

Tôi gặp cô ấy trong một buổi hội thảo của công ty tôi và công ty cô ấy, tôi quan sát cô ấy rất lâu và cảm nhận được rằng cô ấy là người nội tâm, dịu dàng và ấm áp. Tôi tìm mọi cách để tiếp xúc cô ấy, nhưng cô ấy đối xử với tôi chỉ dừng lại đúng phép lịch sự. Có nhiều lần tôi nhắn tin cô ấy, cô trả lời nhẹ nhàng, lịch sự nhưng dường như cô cứ đang né tránh tôi, cố gắng kết thúc cuộc nói chuyện.

Dần dần,..tôi bắt đầu thương cô ấy, cũng chẳng biết mình có thương hại cô ấy hay không, nhưng nếu như cô ấy vui vẻ trở lại thì tôi sẽ là người hạnh phúc đầu tiên. Nhưng khi có dịp gặp gỡ, tôi thường cố tình tìm cách để tiếp xúc để hiểu cô nhiều hơn, nhưng càng đến gần tôi, cô ấy càng né tránh,.. nhưng cứ mỗi lần như vậy, tôi lại càng thương cô ấy, bởi phép lịch sự và khéo léo của cô ấy. Thân hình nhỏ nhắn nhưng thu hút mọi ánh nhìn của tôi.

Và cứ thế, như vậy đấy đến tận 2 năm, tôi biết mình dành tình cảm cho cô ấy không dừng lại ở sự thương hại,…tôi biết cô ấy cần tìm một niềm tin vững chắc để có thể trao đi tình cảm của mình. Tôi biết mình không nên bỏ cuộc, vì tôi tin rằng tôi có thể giúp cô ấy hạnh phúc và vui vẻ trở lại, không chỉ ở hiện tại mà cả ở tương lai.

Liệu hai năm có đủ để em quên một người từng là thanh xuân của em chưa, còn nếu không, anh vẫn có thể đợi được mà…!

HD

Tuthuoc24h.net