Chưa vợ trở thành kẻ thứ ba hại gia đình đồng nghiệp tan nát

Em khóc rất nhiều, van xin anh tha thứ nhưng anh lặng lẽ viết đơn, vợ chồng anh ra tòa. Ngày ra tòa em khóc rất nhiều, cháu bé ngơ ngác không hiểu chuyện, anh cho em được quyền nuôi con. Em lại khóc.

Em 25 tuổi, bằng tuổi tôi, có chồng và một cậu con trai. Tôi làm chung với chồng em, rất thân thiết. Anh quan tâm tôi như người anh trai, tình cảm ba chúng tôi rất tốt cho đến một hôm em gọi điện cho tôi khóc. Em nói vợ chồng vừa cãi nhau, em bế con về ngoại, đang rất buồn và cần những lời chia sẻ. Tôi lập tức đến với em và trong một phút yếu lòng chuyện đó đã xảy ra.

Thời gian cứ thế trôi đi được nửa năm, chúng tôi vẫn quan hệ với nhau. Tôi thấy rất có lỗi với anh nhưng lại không đủ bản lĩnh để rời xa em. Anh đã đón em và cháu về gia đình sum họp. Đáng lẽ tôi phải mừng cho em nhưng lại rất buồn, rồi chính tôi là người gọi điện nhắn tin cho em và chuyện đó lại xảy ra. Chúng tôi lén lút quan hệ với nhau gần một năm sau đó. Trong những lần gần em, tôi bịa ra đủ thứ về chồng em để nói. Tôi bảo với em rằng chồng em bị đồng tính, đã có lần anh đòi quan hệ với tôi mặc dù chuyện đó không hề có.

Em suy sụp hẳn và lại ngả vào lòng tôi, chúng tôi kéo dài như thế một thời gian dài. Cho đến một hôm anh phát hiện ra bí mật này, không đánh không chửi tôi cũng như em, chỉ lặng lẽ nói cả ba sẽ chấm hết. Em khóc rất nhiều, van xin anh tha thứ nhưng anh lặng lẽ viết đơn, vợ chồng anh ra tòa. Ngày ra tòa em khóc rất nhiều, cháu bé ngơ ngác không hiểu chuyện, anh cho em được quyền nuôi con. Em lại khóc.

Giờ tôi thấy rất ân hận vì mình đã phá tan một gia đình yên ấm, hạnh phúc, bản thân mất đi một người bấy lâu nay coi như anh trai. Tôi rất muốn xin anh tha thứ nhưng anh không cho tôi cơ hội đó. Tôi phải làm thế nào bây giờ, mong mọi người cho tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn.”

  • Xin được chia sẻ với bạn:

- Trước hết cảm ơn bạn đã tin tưởng gửi tâm sự đến với chúng tôi.

- Câu chuyện của bạn ắt hẳn khiến nhiều người sẽ có cảm giác tiếc nuối, bạn biết không bút chì có cục gôm nhưng bạn đã viết lên cuộc đời bạn và gia đình của đứa bé đó không bằng mực mà bằng mũi dao, tự tổn thương bản thân mình và người khác.

- Thiết nghĩ bạn nên làm nhiều việc tốt để quên đi chuyện buồn trong quá khứ, sẽ không có cách nào mang lại niềm vui bằng trao đi niềm vui.

Chúc bạn sẽ có cuộc sống bình yên trong tương lai, sống tốt đẹp và đừng ray rức chuyện quá khứ, chuyện qua thì hãy để nó qua.

TuThuoc24h.net