Con dâu đã dạy tôi một bài học nhớ đời

Con dâu đã dạy tôi một bài học nhớ đời

Ngày con về làm dâu, tôi đã nghĩ, bằng mọi cách tôi sẽ cho con dâu nếm trải mùi vị của phận làm dâu. Nhưng không ngờ con dâu lại dạy cho tôi một bài học nhớ đời.

Không để cho con dâu có cuộc sống thoải mái, dễ dàng ở nhà chồng được nên tôi tìm mọi cách gây khó dễ cho con dâu. Vì tôi muốn trả thù…đời. Trả lại những tháng ngày làm dâu cơ cực năm xưa cho đứa con dâu hiện tại. Nhớ những cảnh mình bị đối xử không ra gì trong gia đình chồng ngày xưa, đến miếng ăn ngon cũng không dám ăn, làm việc đầu tắt mặt tối vẫn bị mẹ chồng la mắng là ăn bám, báo hại… càng nghĩ tới tôi lại càng căm hận và bao nhiêu sự căm hận đó, tôi đổ dồn lên đầu con dâu.
Có lẽ tôi sinh ra vào thời còn còn nặng mùi phong kiến nên gặp phải người mẹ chồng khó ăn khó ở, so đo tính toán từng chút với con dâu. Bà không bao giờ để thức ăn trong mâm nhiều vì sợ con dâu ăn hết. Có món gì ngon, bà cũng giấu đi. Đến mức, nhà chỉ có bà và hai vợ chồng tôi mà bà vẫn quyết định dọn ra ăn riêng. Nghĩ những ngày tháng đó tôi lại thấy tủi phận.
Bây giờ, khi ngoài 50, tôi cũng sắp sửa trở thành mẹ chồng. Tôi có hai đứa con, một trai và một gái. Đứa con gái đi lấy chồng xa nên lâu lâu mới về thăm bố mẹ một lần. Không biết cuộc sống con gái bên gia đình chồng như thế nào, chỉ nghe con nói con sống vui khỏe là tôi cũng an tâm. Chỉ còn mỗi cậu con trai, công việc ổn định, kiếm được nhiều tiền nên chu cấp cho bố mẹ khá chu đáo. Nhờ có con trai mà vợ chồng tôi được an nhàn hơn lúc về già. Ngày con trai đưa bạn gái về ra mắt, tôi đã không vừa ý lắm vì ngoại hình con dâu không được đẹp, không xứng với đứa con trai tài giỏi của tôi. Nhưng con trai một mực năn nỉ được chấp thuận nên tôi cũng chấp nhận cho cưới.

Từ ngày con dâu về nhà tôi, mọi việc thu xếp khá chu đáo. Không trăng mật, sáng dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà rồi mới đi làm. Nghe nói, con dâu cũng là con nhà khá giả, là tiểu thư lá ngọc cành vàng quen được chiều chuộng. Vậy mà không ngờ, cũng đảm đang việc nhà và nấu ăn lại ngon như vậy. Tôi vẫn chưa tìm ra điểm gì đáng chê trách ở con dâu trong những ngày đầu về làm dâu.
Rồi những ngày tiếp theo, chính con trai tôi đã khiến tôi có lý do và thật sự tôi phát bực vì con trai tôi chiều vợ nó quá thể. Lúc nào cũng ẽo đẽo trong bếp phụ giúp vợ hết việc này đến việc kia, trong khi trước giờ, mọi việc chỉ một mình tôi làm, con trai có bao giờ động tay vào giúp mẹ. Nay vừa có vợ lại cứ lao đầu vào bếp rứa lặt rau đến rửa bát,… Tôi chướng mắt quá nên quát ầm lên, “việc bếp núc là của đàn bà, đàn ông đừng có nhúng tay vào”. Con trai thấy vậy nên không dám giúp vợ nữa.
Mọi việc trong nhà, từ lớn tới bé tôi không động tay vào nữa, tất cả đều để cho con dâu làm. Có hôm đi làm về tối, con dâu vẫn phải lao đầu vào bếp nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa, xếp quần áo,… Tôi nghĩ, ngày trước mình phải làm việc tất bật để hầu hạ mẹ chồng thì bây giờ là lúc mình được nghỉ ngơi và hưởng thụ, con dâu phải làm tất cả. Con trai nhìn vợ như vậy thì xót xa nhưng không dám giúp vì sợ tôi giận.
Sáng nào con dâu sáng nào cũng phải dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, dọn dẹp nhà cửa rồi mới đi làm. Tối về lại lao đầu vào công việc nhà cửa. Chủ nhật tôi cũng không cho ngủ nướng, bắt dậy lau chùi, tổng vệ sinh nhà cửa, đi chợ về nấu ăn cho cả nhà. Tôi không cho hai vợ chồng con trai đi đâu chơi và phải ba đến bốn tháng mới được về nhà ngoại một lần.
Có lần mẹ vợ con trai tôi ốm, con dâu xin về nhưng tôi nhất quyết không cho đi vì nhà có giỗ, bắt con dâu phải ở nhà chuẩn bị mâm cỗ. Nhưng thật ra, cỗ bàn cũng đặt cả nên không phải làm gì nhiều. Con dâu buồn khóc nhưng không dám cãi lời mẹ chồng.

Nhiều khi nghĩ lại thấy mình có hơi quá đáng với con dâu nhưng nhớ đến những ngày tháng làm dâu cơ cực của mình, tôi lại thấy căm hận nên lại cứ tiếp tục hạch sách và soi mói con dâu. Cho đến một ngày, chính con dâu đã làm cho tôi thức tỉnh. Con dâu làm cho tôi thấy mình đúng là một bà mẹ chòng xấu xa, ích kỷ, nhỏ mọn và tồi tệ hết sức.
Đó là vào vào một đợt công ty của con trai và con dâu tôi tổ chức đi du lịch thường niên đến 5 ngày. Tôi dùng dằn mãi mới quyết định cho vợ chồng con trai đi du lịch. Hai đứa vừa đi được một hôm thì tối đó, tôi bị trúng gió, cũng may là chỉ bị nhẹ nên đau bụng, ói mửa một hồi rồi thôi. Con dâu có gọi điện về nhà, chồng tôi có nói qua điện thoại cho vợ chồng con dâu biết là tôi bị ốm nhưng không sao, đã đỡ nhiều rồi. Nhưng, sáng hôm sau, tôi bất ngờ vì thấy vợ chồng con trai xuất hiện ở nhà. Tôi hỏi tại sao các con về sớm thế thì con dâu bảo “mẹ ốm nên chúng con vội đặt vé về sớm”. Dù theo lịch trình, phải bốn ngày nữa mới hết tour.
Con dâu về mua rất nhiều thứ bồi bổ cho tôi, thậm chí còn thức đêm thức hôm chăm sóc tôi hết sức chu đáo. Nhìn cách con dâu chăm sóc mình tận tụy như thế, lại nghĩ đến những ngày tháng tôi đối xử không ra gì với con, tôi thấy thật sự xấu hổ.
Nhìn con, nước mắt tôi rơi. Tôi ân hận vì mình đã đối xử tệ bạc với con dâu. Tôi thật sự không xứng đáng làm mẹ chồng. Từ ngày về làm dâu, con dâu luôn làm tốt bổn phận vợ hiền, dâu thảo, chưa từng cãi lời tôi, cũng không đối xử hỗn hào hay vô lễ với gia đình chồng. Lúc nào cũng lo lắng chu toàn, lễ nghi phép tắc đều có, thế mà tôi lại cứ vì cái quá khứ ám ảnh mà quay ra thù địch với con dâu, không cho con cơ hội được gần gũi nhà chồng.
Bây giờ, may mắn là tôi đã tỉnh ngộ nhờ tấm chân tình của con dâu và đã hiểu lý do vì sao với ngoại hình không xinh đẹp nhưng vẫn khiến con trai tôi đổ gục và quyết tâm lấy làm vợ. Tôi cũng cảm thấy thật may mắn vì con trai tôi lấy được một người vợ như con dâu. Ở đời này, đúng là chỉ khi gặp khó khăn mới thực sự nhận ra và trân quý những người ở bên cạnh giúp đỡ mình.
Cuộc sống của tôi và con dâu từ đó hòa thuận và thân thiết hơn xưa. Tôi thầm cám ơn con dâu đã cho tôi một bài học sâu sắc, nhận ra sự chân thành, lòng vị tha là điều cốt lõi cho một mối quan bền chặt. Thật sự, mẹ cảm ơn con rất nhiều, con dâu của mẹ!

TuThuoc24h.net