Mấy ai thấu hiểu chữ “tham tiền” đàn ông gán cho phụ nữ

Anh cho mình là cao nhân việc sống chung với tôi khiến anh phải bận tâm đến cơm áo gạo tiền, không hợp nhau về cách sống và cả trí thức, nên muốn "ly hôn chứ sống vậy không hạnh phúc mà dằn vặt nhau đau khổ". Anh nói ngắn gọn và đá xéo chửi tôi tham tiền “con muốn ở với ai thì người đó nuôi, nhà này của bố mẹ tôi, và nợ nần tôi chưa đi mượn ai cả, với tôi tiền là vật ngoài thân, giá trị bên trong con người mới đáng quý"

Qua câu chuyện vợ chồng nhà giàu nghìn tỷ ly hôn đang âm ĩ báo chí, tôi cũng xin kể câu chuyện về vợ chồng tôi cách đây 2 năm.

Chúng tôi lấy nhau ngày ấy tiền bố mẹ cho mỗi bên 2 chỉ vàng, tiền thời con gái làm được tôi sắm đồ trang sức nên không được tính trong tiền cưới, nhưng tính ra trên người tôi phải đến hơn 5 chỉ, chồng tôi không để riêng được gì, cái anh ấy tự hào là kiến thức trong đầu, nhưng điều tôi muốn nói là mà mỗi lần cãi nhau chồng tôi lại nói “mày về đây không sắm được cái chén ăn cơm” nhục nhã lắm.

Tôi có chút sắc đẹp, chỉ học hết lớp 12 lại nhỏ hơn anh 4 tuổi ai cũng nói hợp tuổi nên mới lọt vào cặp mắt kén chọn của anh, chồng thì làm thầy giáo dạy văn nên chửi nghe văn vẻ nhức óc mà không nói được nửa lời, nhiều lúc tức muốn chết đi cho xong mà không đủ can đảm với thương con. Vậy mà trước kia bạn bè ai cũng nói tôi may mắn có chồng giáo viên, bố mẹ tôi nở mày nở mặt có đứa con rể có học thức.

Nhưng đồng lương giáo viên ít ỏi, nhà thì có bố mẹ chồng già, nay ốm mai đau, nhà cửa lụp xụp, lo 2 con đi học, tôi thì làm công nhân may, sau anh bảo nghỉ ở nhà nuôi con, đưa đón con đi học, tôi cũng nghe theo, ở nhà làm vườn, trồng rau bán kiến đồng ra đồng vào tiết kiệm lắm hôm nào mớ rau bó cải được giá thì đủ ăn 3 bữa.

hình ảnh minh họa

Đàn ông luôn nói điều hay điều đẹp, đi dạy quần áo phẳng phiu, tôi chẳng dám mua cho mình bộ đồ mới, mặc giãn dây chun thì mua dây chun về luồng vô, thủng lỗ nhỏ thì mạng lại, rách nhiều thì mới dám bỏ đi, riết rồi tôi cũng chẳng dám đi đâu. Khiến chồng ngày càng xem thường. Tuy có vất vả nhưng tôi có tính tiết kiệm, cũng cố gắng tích góp tiền của và vay mượn thêm sửa lại ngôi nhà rộng rãi, khang trang hơn. Rồi lo làm để trả nợ dần.

Mỗi cuối tháng tôi hỏi tiền thì anh bảo “lúc nào cũng tiền tiền”, mà không hỏi thì không được, nên cuối tháng là muối mặt đi hỏi như đi xin cho mình vậy mà anh không chịu tự giác, cằn nhằn vài câu văn rồi mới đưa, người nghèo như gia đình tôi cũng nói, mà nhà giàu như vợ chồng nhà Trung Nguyên cũng nói. Thậm chí có câu đố oái oăm, tưởng vui nhưng với một số người phụ nữ như tôi lại rất đau lòng “Con gì ăn lắm, nói nhiều. Mau già, lâu chết, miệng kêu tiền tiền?” câu trả lời là con đàn bà, đúng như hoàn cảnh của tôi nên tôi không thích câu đùa này.

Khi túng thiếu người vay mượn là tôi, bố mẹ đau ốm, thuốc thang, đi bệnh viện cũng là tôi, lễ nghĩa, sống nhà chính thì mọi người biết rồi đó, con cháu anh em cưới hỏi thì cũng tôi để tiền anh chỉ đến phát biểu, ăn nhậu hát hò rồi về anh nào có biết.

Vốn dĩ ai mà chẳng muốn thành người tốt, đức cao vọng trọng, nhưng tôi còn quá nhiều thứ phải lo toan, một lần em trai của anh đến chơi cho vợ chồng tôi 500 ngàn để mua sắm đồ mới cho mấy đứa nhỏ, anh sĩ diện bảo trả lại nhưng tôi lảng tránh và bỏ đi xuống nhà dưới, sau đó anh chửi tôi làm anh mất mặt với em trai "nó chỉ là thợ hồ sao cô lấy tiền nó làm tôi xấu hổ", chửi tôi là đồ tham lam, hám tiền con cái lớn lên sẽ xấu hổ về tôi, sống trên đời tiền không là tất cả, nói tôi đổi tự trọng cả gia đình để lấy 500 ngàn. Tôi khóc nức nở vì thấy thấm nỗi nhục nghèo và tham của mình.

Ừ thì tôi hám tiền, hám tiền để mua sơ mi quần âu cho anh, hám tiền để trả nợ, hám tiền để mua đầy đủ thịt cá cho gia đình 2 người già 2 trẻ nhỏ ăn. Hám tiền mà tôi mấy năm nay chưa có bộ đồ mới, chưa một buổi gặp mặt bạn bè uống ly nước từ khi lấy anh. Anh chỉ biết nói lời hay đẹp, sống thanh cao, uống trà đàm đạo với hàng xóm, cà phê với đồng nghiệp, điện thoại xịn xe đẹp cho bằng các cô các thầy trong trường, toàn bộ việc vườn tược là của tôi, chăm bố mẹ và con cũng là tôi, mua sắm những món đó đi mượn cũng là tôi.

Anh cho mình là cao nhân việc sống chung với tôi khiến anh phải bận tâm đến cơm áo gạo tiền, không hợp nhau về cách sống và cả trí thức, nên muốn "ly hôn chứ sống vậy không hạnh phúc mà dằn vặt nhau đau khổ". Anh nói ngắn gọn và đá xéo chửi tôi tham tiền “con muốn ở với ai thì người đó nuôi, nhà này của bố mẹ tôi, và nợ nần tôi chưa đi mượn ai cả, với tôi tiền là vật ngoài thân, giá trị bên trong con người mới đáng quý”. Rồi anh im lặng, mặc cho tôi giải thích, càng nói tôi lại càng để lộ sự cần tiền của mình, tôi yêu cầu anh thối lại tiền cho tôi, vì tôi đã góp công góp tiền xây lên ngôi nhà đó, tôi đồng ý nuôi con nếu anh ở nhà đó thì hãy đưa tôi số tiền bằng ngôi nhà, tôi sẽ dùng nó để trả nợ và lo cho con ăn học và anh phải chu cấp cho con mỗi tháng. Anh không thèm đoái hoài lời tôi nói, anh ngẩng mặt như chiến binh hiển hách và nhắc lại, “nhà đó từ thời bố mẹ của tôi chỉ sửa sơ và bằng tiền lương của tôi, tôi không mượn ai hết, ai biết cô đã mượn nó làm gì, con tôi nhất định tôi sẽ lo, nên cô đừng nói những lời tổn thương con của tôi, tôi yêu quý con hơn bất cứ thứ gì trên đời".

Những người không biết sự tình chĩa mũi tên vào tôi, họ nói tôi lấy con để vòi tiền, một người chồng nói lời cay nghiệt đã đủ, giờ còn những người không biết đầu đuôi câu chuyện nữa tôi thật sự quá mệt mỏi, bố mẹ chồng tôi chăm sóc mỗi ngày cũng không nói được nửa lời để bênh cho tôi, ừ thì bệnh đau họ có tiền riêng tự lo, thế đấy, tôi không trách họ vì họ thương con họ thôi.

Và rồi tôi ra đi với 2 bàn tay trắng, cùng món nợ chia đôi, và 2 đứa con là món quà quý giá. Chuyện của tôi là thế đấy, tôi không rõ sự tình của câu chuyện ly hôn nghìn tỷ nhà Trung Nguyên nhưng tôi thấu hiểu nỗi niềm của người phụ nữ. Và giờ tôi rất ổn, tôi muốn nói những người phụ nữ đừng lo lắng nhiều, nếu không hạnh phúc cứ bước ra khỏi cuộc đời nhau rồi tự khắc sẽ thấy ánh sáng.

Tâm sự của độc giả tên Kim

TuThuoc24h.net