Kết hôn với người từng ly hôn tôi được hạnh phúc

Chồng tôi đã làm một người chồng tốt, một người con rể hiếu thuận, anh chăm lo cho gia đình tôi mọi thứ có thể, bỏ mồ hôi công sức và tiền bạc để ba mẹ tôi có được tuổi già thảnh thơi. Anh đã bù đắp cho tôi bằng...

Tôi cũng như bao người con gái khác, lớn lên luôn mơ ước có một tình yêu đẹp đẽ và một đám cưới đàng hoàng. Tôi đặt ra mục tiêu và theo đuổi nó, mơ ước lấy một người chồng có diện mạo bảnh bao, thông minh thành đạt, biết đối nhân xử thế, là người con hiếu thảo, được sinh ra trong một gia đình có đông anh em và có môi trường giáo dục tốt, được gia đình, mọi người thương mến. Để đạt được mục tiêu đó, tôi cố gắng học hành, làm việc tốt, sống trong sạch và lành mạnh. Tôi là cô gái miền Trung, đặt chân lên đất Sài Gòn ở tuổi 18 khi vừa tốt nghiệp PTTH.

Giờ 31 tuổi, trải qua nhiều mối tình ở chốn Sài Gòn có nhiều cạm bẫy nhưng tôi vẫn là cô gái trong trắng. Tôi làm kế toán, có tấm bằng đại học loại khá, thu nhập khá, luôn tự hào về điều đó. Với tôi, chồng là người quan trọng nhất chứ không phải là người yêu. Tôi sẽ sống hết mình vì chồng, luôn mong muốn mình sẽ lấy được người mình yêu. Tôi đã gặp, thương, rồi yêu anh. Anh là người đàn ông thông minh, chịu thương chịu khó, tôi xúc động khi nghĩ về anh.

Anh là anh trai người yêu cũ của tôi, đã ly dị và có một con trai sáu tuổi sống với vợ. Anh là dân miền Tây, chất phác, thật thà, tôi càng thương anh nhiều khi hoàn cảnh người vợ chạy theo nhân tình, một mực đòi ly dị anh trong khi anh lên Sài Gòn làm việc như con thiêu thân, không màng đến sức khỏe, tính mạng của mình. Sau sáu năm làm việc cộng với những kiến thức mà trước kia được học ở cao đẳng, giờ anh là thợ ráp máy lành nghề kiêm chủ của một xưởng cơ khí. Người vợ không chịu theo anh sống mà ở tại quê nhà và nhất định đòi ly hôn, không cho con trai gặp anh.

Tôi yêu anh, chấp nhận anh cũng vì biết rõ anh được sinh ra trong gia đình có môi trường giáo dục tốt, gia đình và dòng họ anh đều là người sống có tình nghĩa. Anh em dòng họ rất thương yêu, đùm bọc, đoàn kết, đó là cái quý giá nhất của thời nay. Tôi đã đến với anh khi biết anh ly dị vợ và ra đi tay trắng sau sáu năm sống chung, gây dựng sự nghiệp. Anh đã có nhà cửa, đất đai ở quê nhà nhưng tất cả để lại cho con, tiền vợ đã giữ hết. Anh thân tàn tạ, suốt ngày nhậu nhẹt vì đau khổ, ấm ức, vì anh không làm gì sai cả.

Anh không phải người đàn ông tệ bạc, không bài bạc, không rượu chè, không đánh đập, ngược đãi vợ con vậy mà bị vợ bỏ. Anh đau khổ chìm vào những cuộc nhậu. Anh gặp tôi và mời uống cà phê, tôi đã chia sẻ cùng anh. Có lẽ tính chân thật, hiền lành của anh đã thể hiện hết trên gương mặt rồi, 100 người gặp anh họ đều tin tưởng, tôi cũng vậy. Tự nhiên tôi đã yêu anh mà không nghĩ anh từng ly dị vợ và tôi vẫn còn là con gái.

Cha mẹ phản đối kịch liệt khi tôi gọi điện kể về hoàn cảnh của anh. Điều lạ là khi gặp thì gia đình lại hài lòng, nói nhìn anh hiền lành, có đạo đức. Cha mẹ tôi là những người trọng tình nghĩa nên họ hoàn toàn thương mến anh, đồng ý cho chúng tôi đến với nhau. Tình yêu chúng tôi không gặp sự khó khăn nào.

Cuộc sống không phải như tôi nghĩ, hạnh phúc không bao giờ được trọn vẹn, ước mơ cũng chỉ được một nửa. Lúc chuẩn bị kết hôn, tôi đi xem bói được thầy phán hai đứa không được tuổi và không được đến với nhau, phải đợi đến ba bốn năm nữa, cũng không được làm đám cưới, chỉ theo về thôi. Tôi 32 tuổi, đợi bốn năm nữa làm sao được, đường con cái sẽ thế nào?

Đời con gái tôi đã phấn đấu học tập, giữ gìn trinh tiết cho đến tuổi 32 để rồi theo chồng, mà chồng là đàn ông ly dị vợ cũng chẳng phải là trai tân, không một miếng trầu cau, không hỏi cưới, không họ hàng, không được mặc áo cô dâu, không được đeo nhẫn cưới, không có tấm hình cưới nào cả bởi nghe lời ông thầy bói phải kiêng cữ. Vì tình yêu tôi đã theo anh, quyết định mình sẽ không ân hận về điều đó.

Anh và gia đình anh là những người tốt, trọng tình nghĩa. Còn ba mẹ đẻ tôn trọng sự lựa chọn của tôi dù cay đắng, khó nói với bà con hàng xóm. Chồng tôi đã làm một người chồng tốt, một người con rể hiếu thuận, anh chăm lo cho gia đình tôi mọi thứ có thể, bỏ mồ hôi công sức và tiền bạc để ba mẹ tôi có được tuổi già thảnh thơi. Anh đã bù đắp cho tôi bằng tình thương yêu, chăm sóc chân thành, tôi biết ơn anh và xúc động rơi nước mắt mỗi khi nghĩ về anh.

Tôi đã có được một người chồng tốt. Anh sống tràn đầy tình cảm, hiếu thảo với ba mẹ hai bên, lo lắng cho gia đình, không so đo tính toán với một ai. Đối với anh tiền bạc không phải thứ quan trọng, anh sẵn sàng giúp đỡ người khác mặc dù chúng tôi giờ vẫn còn ở nhà thuê. Vợ chồng tôi luôn được mọi người, hàng xóm nể trọng vì cách sống của anh. Anh quan tâm và giúp đỡ mọi người, tôi rất yêu anh, tự hào mình có một người chồng như mơ ước. "Cảm ơn chồng đã cho em hạnh phúc".

Tâm sự của độc giả có tên Cẩm

Bạn thật may mắn khi tìm thấy hạnh phúc của mình, giữa bao nhiêu chuyện buồn chúng ta vẫn có những mẫu chuyện vui, hạnh phúc có đâu xa xôi, là khi chúng ta biết trân trọng hiện tại, trân trọng những gì mình đang có. Và hạnh phúc luôn dành cơ hội cho mỗi người, chỉ cần chúng ta biết trân trọng nắm lấy.

Chúc gia đình bạn sức khỏe hạnh phúc.

TuThuoc24h.net